Oops! It appears that you have disabled your Javascript. In order for you to see this page as it is meant to appear, we ask that you please re-enable your Javascript!

Có nên ly hôn vì nghi ngờ vợ ngoại tình?

19/11/2018

“Có nên ly hôn vì nghi ngờ vợ ngoại tình?” là tâm sự của 1 khách hàng gửi đến các chuyên gia tư vấn hôn nhân gia đình công ty dịch vụ thám tử Phúc Tâm.

Xin chào chuyên gia!

Hôm nay tôi viết thư này, xin nhờ chuyên gia tư vấn giúp cho trường hợp của tôi.

Tôi là nam,sinh năm 1980, quê Quảng Nam. Tôi kết hôn năm 2008 và hiện tại đã có 3 con ( theo lí thuyết): cháu trai đầu (2008) đang học lớp 5; cháu gái giữa(2014); cháu gái út( 2016). Vợ tôi sinh năm 1987.Cả hai vợ chồng tôi hiện đều làm công nhân.

Chuyện kể thì dài dòng, nên tôi xin đi thẳng vào vấn đề chính như sau:

Do nghi ngờ vợ ngoại tình, nên sau Tết Mậu Tuất 2018, tôi đã đưa cả 3 đứa con đi xét nghiệm ADN. Kết quả là, cháu gái thứ hai (2014) không phải là con đẻ của tôi.

Có nên ly hôn vì vợ ngoại tình

Có nên ly hôn vì nghi ngờ vợ ngoại tình.

Tôi vô cùng đau đớn và căm hận người đàn bà mà tôi gọi là vợ, đã phản bội tôi. Lúc đó tôi chỉ muốn cho ả một dao để kết liễu đời ả dâm phụ. Nhưng không hiểu sao lúc đó, dù đau đớn uất hận dâng trào, tôi vẫn không hề nổi giận và to tiếng với ả. 

 Tôi gặng hỏi ả về kẻ đã ăn nằm với ả, nhưng ả không chịu nói. Rồi sau đó ả cũng không thèm mở miệng nói với tôi một lời xin lỗi. Tôi thừa biết là ả đã quá coi thường tôi.

Sáng hôm sau, tôi đưa đơn ly hôn cho ả kí, rồi tôi đi làm.

Đến chiều về, tôi coi lại không thấy chữ kí của ả, mà thấy dòng chữ ả ghi ở cuối lá đơn ” hãy cho em cơ hội, em sẽ làm lại từ đầu” ???

Thưa chuyên gia!

Thật ra tôi không luyến tiếc gì ả, vì bản thân ả đã quá nhơ nhuốc rồi. Nhưng tôi lại nghĩ tới mấy đứa con. Nhất là cháu gái thứ hai – là đứa con kẻ tình địch của tôi. Vì suy cho cùng, cháu vẫn là người chịu tổn thương nhiều nhất. Lúc vợ tôi sinh nó, tôi đã nghỉ làm một năm trời để chăm sóc nó từ lúc nó mới 6 tháng tuổi, đến khi nó được 18 tháng tôi mới cho đi nhà trẻ, vì sợ nó còn quá bé nên không đành lòng.

Giờ nó mang họ của tôi, gọi tôi là ba, nhưng không phải là con đẻ của tôi, thử hỏi có đau đớn nào hơn?

Giờ đây, sau khi biết được sự thật, tôi vẫn yêu thương nó và chưa từng có ý định sẽ ghét bỏ nó. Tôi vẫn đối xử với nó công bằng như với các con của tôi. Vì suy cho cùng, nó không có tội. Nó cũng giống như tôi, là nạn nhân của sự phản bội của mẹ nó.

Thưa chuyên gia!

Giờ đây tôi đang đứng trước 2 lựa chọn:

1) Nếu tôi ly hôn vợ tôi, thì hiển nhiên tôi phải nuôi hai đứa con đẻ của mình. Còn cô ta sẽ nuôi nó. Nhưng tôi lại không muốn xa nó, vì tôi luôn coi nó như một phần thân thể của tôi. Tôi lại càng không muốn anh em chúng nó phải chia lìa nhau. Đó là tổn thất lớn nhất mà tụi nhỏ phải gánh chịu. 

2) Nếu tôi vẫn tiếp tục sống chung cùng vợ tôi, thì tôi không nghĩ với chứng ngựa quen đường cũ, cô ta sẽ không phản bội tôi thêm n lần nữa (!). Có khi nào tôi đi làm vất vả để nuôi con riêng của cô ta đủ lông đủ cánh, rồi đến một ngày nào đó, cô ta lại dắt nhân tình của mình về nhận con? Nếu như vậy thì có phải cô ta giết tôi thêm một lần nữa không?

 Vì sao tôi lại nói như vậy?

Vì vợ tôi vốn dĩ là một người đàn bà có lối sống khá phóng túng, thích giao du bù khú, và rất thích thể hiện bản thân.

Một người mà đã có bản tính như vậy, thì nói để thay đổi, quay đầu thì có lẽ là không thể.

Cho nên, bây giờ tôi đang phân vân giữa hai câu hỏi đó, mà không biết nên chọn giải pháp nào là tốt nhất.

Tình trạng hôn nhân của tôi bây giờ có thể nói là không mấy êm ấm,tốt đẹp gì.

Tôi vẫn cố gắng duy trì mối quan hệ gọi là vợ – chồng với con người đã và đang đâm lén sau lưng tôi. Có thể nói rằng tôi và cô ta đang gắng gượng diễn kịch, để cho các con của tôi chúng nó có cảm giác là đang còn có cha có mẹ, có anh chị em. Và để cho chúng nó có cảm giác được an toàn.

Chứ thực chất mà nói, cô ta từ lâu đã không còn tư cách làm mẹ của các con tôi nữa.

Giờ tôi buông tay, các con tôi sẽ tan đàn xẻ nghé;

Nhưng nếu tôi cố níu giữ, thì tôi sẽ phải chết thêm ít nhất một lần nữa.

Tôi phải làm gì đây?

Xin chuyên gia hãy cho tôi một lời khuyên.

Tôi xin chân thành cảm ơn chuyên gia.

Xem thêm bài viết: >>>Dấu hiệu vợ ngoại tình.

Các chuyên gia tư vấn hôn nhân gia đình tại công ty dịch vụ thám tử Phúc Tâm xin trả lời anh:

Chào anh, Cảm ơn anh đã chia sẻ những lo lắng và trăn trở của mình với chúng tôi. Thật sự, ai rơi vào hoàn cảnh của anh cũng sẽ có những suy nghĩ và lo lắng như vậy. Một người cha hết mực yêu thương và lo lắng cho các con, biết được những tình cảm đó của bố mình, tôi tin đến một ngày nào đó các cháu cũng sẽ hiểu và thông cảm, hơn hết là yêu thương bố rất nhiều.

Điều anh cảm thấy khó suy nghĩ nhất lúc này là mình không biết nên đi theo hướng nào. Mặc dù chính anh đã tự vạch ra cho mình hướng đi rồi, cũng có sự lựa chọn cho mình rồi. Nhưng nghĩ lại nếu lựa chọn như vậy lại không hoàn toàn hợp lý, làm theo phương án 1 anh sợ mất con, các cháu phải chia đàn xẻ nghé. Phương án 2 anh sợ vợ mình ngựa quen đường cũ, đến một lúc nào đó anh sẽ mất cả chì lẫn chài. Anh chưa nói rõ, hiện tại anh có thấy vợ mình có những biểu hiện nào của có mối quan hệ ngoài luồng không hay đó chỉ là nghi ngờ của anh, và khi có kết quả xét nghiệm ADN anh khảng định là vợ mình không chung thủy?

Qua những điều anh chia sẻ thì tôi thấy anh còn thương vợ và còn muốn gìn giữ hạnh phúc gia đình, a xác định lại vấn đề trước khi mình biết sự thật đó thì anh vẫn rất thương vợ thương con đúng không? Sau khi biết sự thật anh thấy hận và căm phẫn vì bao lâu nay mình bị cắm sừng mà không hay biết. Như vậy, có thể thấy là anh vẫn còn muốn gìn giữ gia đình, nếu anh không muốn giữ hạnh phúc đó thì anh đã không tâm sự với chúng tôi và đặt ra 2 tình huống như trên. Ai cũng sẽ có những khuyết điểm của mình, sai lầm quan trọng là người đó nhận ra lỗi và biết thay đổi như nào?

Trong thư anh không nói đến việc hiện tại anh có thấy vợ mình ngoại tình hay không? Chúng ta sống với hiện tại chứ không phải nhìn lại quá khứ để chuẩn bị cho tương lai. Vậy thì hiện tại vợ của anh đối với anh và các con như nào, với gia đình anh, bố mẹ họ hàng ra sao? Hơn hết là tình cảm của anh dành cho vợ như thế nào? Điều đó mới quan trọng. Nhìn lại mọi chuyện ở hiện tại anh sẽ có quyết định chính xác. Hai vợ chồng dành thời gian nói chuyện với nhau cho rõ ràng, tìm nguyên nhân thực hư mọi chuyện như nào rồi anh quyết định vẫn chưa muộn. Tiếp theo ” hãy cho em cơ hội, em sẽ làm lại từ đầu” Chứng tỏ cô ấy đã nhận ra lỗi lầm của mình và muốn thay đổi. Và cho nhau một cơ hội với đứa trẻ không phải máu mủ của mình nó không khó nhưng anh sợ “sẽ phải chết thêm ít nhất một lần nữa”.

Hơn hết anh sợ mất đứa trẻ mà mình mất công sức và thời gian, tình yêu để nuôi nấng. Trong tình yêu thì không đong đếm những điều đó. Anh dành hết tình yêu thương cho bé, khi lớn các bé sẽ hiểu và trân trọng tình yêu của bố dành cho chúng như thế nào. Anh lo sợ vợ mình sẽ dẫn người tình về và mang đứa bé đi nhưng trên pháp luật anh là cha của đứa trẻ, giả sử sau khi ly hôn theo luật hôn nhân gia đình 2014, đối với con có cùng huyết thống hay không cùng huyết thống, trên giấy tờ khai sinh nếu anh là người đứng tên đồng nghĩa với việc anh là cha/mẹ hợp pháp của con và anh hoàn toàn có quyền dành quyền nuôi con, sau khi ly hôn việc nuôi con sẽ được thực hiện theo thỏa thuận giữa cha và mẹ, nếu không thỏa thuận được thì thực hiện theo Điều 81 Luật HNGĐ.

Chính vì vậy, điều anh lo sợ rất khó có thể xảy ra. Để có thể chấp nhận và thông cảm, thay đổi thì chính anh cần thay đổi suy nghĩ của mình. có một cái nhìn thoáng hơn, loại bỏ trong suy nghĩ của mình rằng đứa bé kia không phải con đẻ của mình mà dành hết tình yêu thương cho mấy đứa bé vô điều kiện thì sẽ một kết quả tốt đẹp và đầy tình yêu. Trong trường hợp vợ anh có thể ngựa quen đường cũ thì lúc đó anh quyết định vẫn chưa muộn, không ai trách anh và các con sau này chúng cũng sẽ hiểu bố làm như vậy là đúng. Chúc anh có quyết định đúng!

BAN TƯ VẤN PHÚC TÂM.

Bình luận