Tâm lý phụ nữ ngoại tình tuổi 40

13/04/2021

“Tâm lý phụ nữ ngoại tình tuổi 40” là tâm sự của 1 bạn đọc của Phúc Tâm gửi đến các chuyên gia tư vấn hôn nhân gia đình thám tử Hà Nội Phúc Tâm để giãi bày và nhờ trợ giúp.

Chào các bạn, tôi là một người phụ nữ trung niên đã hơn 40 tuổi. Người ngoài nhìn vào cứ tưởng rằng tôi có một gia đình rất hạnh phúc, chồng thành đạt, con cái thông minh, giỏi giang đều đã trưởng thành, tôi chỉ việc ở nhà hưởng thụ vinh hoa phú quý. Nhưng chính vì sự quá nhàn rỗi đó, chẳng ai biết rằng tôi luôn sống trong sự cô đơn cô quạnh đến nhường nào. Người ta nói, phụ nữ ở tuổi như tôi là tuổi đang hồi xuân. Không biết điều đó có thật hay không mà tôi bỗng nhiên thèm cảm xúc được yêu thương đến cuồng nhiệt.

Tâm lý phụ nữ tuổi 40. (Ảnh minh họa)

Ở cái độ tuổi trung niên ngoài 40 này, ai cũng biết đây là độ tuổi hồi xuân của những người như tôi. Tôi khao khát được trở về những ngày tháng thanh xuân rực rỡ, cái thời tôi trẻ với bao nhiêu nhiệt huyết của thanh xuân. Vậy những niềm khao khát của tôi chỉ chôn chặt trong ngôi biệt thự rộng lớn, lạnh lẽo này. Tôi như một con chim bị nhốt trong lồng son, muốn phá cửa bay ra ngoài tìm kiếm tự do. Chồng tôi, người đàn ông thành đạt là ước mơ của rất nhiều người phụ nữ thèm muốn một ông chồng như vậy, nhưng không ai hiểu rằng tôi phải nhẫn nhịn như thế nào để có được ước mơ đó. Ra khỏi nhà từ sáng sớm, trở về lúc tôi đã ngủ say có đêm còn hôi nồng mùi rượu vì tiếp khách.Tôi thương chồng tôi 1 nhưng tôi cũng tiếc cho tuổi thanh xuân của mình 2. Tôi từ bỏ công việc trước kia để về chăm sóc gia đình và có thời gian quan tâm tới các con nhiều hơn như lời anh khuyên. Vậy là từ khi kết hôn, tôi chôn chặt mình trong ngôi nhà để làm tròn bổn phận của một người vợ và một người mẹ.

Các con tôi giờ đây cũng đã trưởng thành hết, chúng bắt đầu tập chung để lo cho sự nghiệp nên thời gian tôi được gặp các con của mình chỉ đếm trên đầu ngón tay. Sự cô đơn cứ bủa vây lấy tôi, tưởng rằng như tôi sắp bị trầm cảm đến nơi thì tôi gặp được tia hy vọng mới. Đó là người đàn ông đã giúp tôi vượt qua quãng thời gian hồi xuân không còn cô đơn, hiu quạnh nữa nhưng trái ngang thay đó không phải là chồng tôi mà là tình nhân của tôi.

Cậu ấy là một “phi công” chỉ mới 34 tuổi, một cái tuổi mà sự trưởng thành vẫn chưa chín muồi. Tôi gặp cậu tại lớp học yoga, nói chính xác cậu ấy chính là thầy dạy của tôi. Vì quá nhàm chán nên tôi quyết định đi tập yoga để không phải suy nghĩ tiêu cực nữa, mọi chuyện cứ diễn ra êm đẹp cho tới một hôm trời mưa to, xe tôi thì bị chết máy, gọi chồng tôi thì anh đang bận tiếp đối tác, tôi loay hoay không biết xoay sở làm sao thì cậu ấy xuất hiện. Mặc kệ trời mưa to cậu cầm ô che cho tôi, còn mình thì ướt sũng, cậu dắt xe tôi vào gửi rồi chạy đi lấy xe chở tôi về. Gió thì mạnh, mưa thì to cậu ấy che hết cho tôi người run cầm cập nhưng vẫn luôn miệng hỏi tôi có sao không có lạnh không? Khoảng khắc ấy, con tim tôi đập liên hồi, giống như cái cảm giác lần đầu tiên yêu mà tôi đã từng trải qua. Đã bao lâu rồi tôi mới được nghe những lời quan tâm như vậy, chắc đã lâu lắm rồi nên tôi cũng chẳng nhớ nữa. Sau hôm đó, cậu ấy quan tâm tôi nhiều hơn trong những buổi học, luôn hỏi han tôi, mua đồ ăn, rồi hay ngồi nói chuyện với tôi. Tôi bị cuốn vào câu chuyện của cậu ấy, tôi ăn diện hơn, hay đi chăm sóc da mặt, gội đầu, để đẹp hơn trong mắt cậu ấy. Và rồi chẳng hay từ lúc nào trái tim tôi dường như đã đang rung động vì cậu ấy, tôi khao khát được gặp cậu ấy, được cậu ấy quan tâm, được nghe cậu ấy nói chuyện. Tôi thật sự muốn được cậu ấy yêu thương nhiều hơn, nhiều hơn nữa để khỏa lấp nỗi cô đơn quá lớn của mình.

Rồi chuyện đó cũng xảy ra, cậu ngỏ lời thích tôi, tôi rất bất ngờ một người đẹp trai, vẫn còn độc thân như cậu ấy còn biết bao nhiêu cơ hội tại sao lại chọn tôi. Nhưng rồi tôi bỏ qua mọi sự nghi hoặc trong lòng, tôi muốn được ở bên cậu ấy, muốn được quay lại thời thanh xuân đẹp đẽ mà tôi tưởng chừng sẽ chẳng bao giờ được quay lại.

Mọi chuyện cứ êm đềm như vậy, chồng và các con tôi cứ mải bận bịu với công việc, còn tôi trở nên vui vẻ hơn trước từ khi quen cậu ấy, chồng tôi cũng thấy lạ vì tôi thay đổi nhưng rồi cũng chẳng để tâm đến. Tôi đều đặn hằng ngày đến phòng tập, sau đó cậu ấy dẫn tôi đi ăn, đi chơi,… đây có lẽ là quãng thời gian đẹp nhất ở cái tuổi xế chiều này của tôi. Tối đến, tôi và cậu ấy nhắn tin, gọi điện qua lại rất vui vẻ với nhau, cậu ấy luôn dặn tôi đi ngủ sớm, tôi hạnh phúc vì điều đó.

Tâm lý phụ nữ ngoại tình tuổi 40. (Ảnh minh họa)

Thế nhưng cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, chồng tôi và các con bắt đầu thấy tôi có những biểu hiện lạ, họ bắt đầu nghi ngờ tôi ngoại tình. Chồng tôi thấy tôi ăn diện hơn, sửa soạn hơn, thường xuyên đi mua sắm làm đẹp, ban đầu chồng tôi nghĩ vì ở nhà chán quá nên tôi ra ngoài cho khuây khỏa. Nhưng dần về sau, tôi hay ra khỏi nhà, lại hay về muộn điện thoại thì luôn có tin nhắn, từ quen cậu ấy tôi bắt đầu đề phòng mọi chuyện ngay cả điện thoại tôi cũng cài mật khẩu để tránh bị chồng phát hiện. Thế rồi, một lần chồng tôi dẫn các con tôi đi công tác để bàn chuyện làm ăn và tạo mối quan hệ cho lũ nhỏ, tôi đề nghị với cậu ấy về nhà để tránh bị người quen thấy, giúp việc trong nhà tôi đều cho nghỉ phép hết. Nhưng nào ngờ, chồng tôi và các con tôi bị delay chuyến bay nên đành phải quay về, về đến nhà chồng tôi và các con đã chứng kiến những cảnh mà đáng lẽ một người mẹ, người vợ như tôi không bao giờ được phép làm. Chồng tôi tiến lại tát tôi một cái trời giáng, các con tôi thì lao vào đánh cậu ấy. Cậu bị đuổi ra ngoài, còn gia đình tôi, tôi trở thành tội đồ trước mặt chồng và các con.

Tôi thấy hối hận về những gì mình đã làm, người mẹ mà các con tôi luôn tự hào bấy lâu nay bỗng nhiên trở nên dơ bẩn trước mặt chúng. Chồng tôi không nói nào, tôi mở lời xin lỗi vì những phút bồng bột vừa qua, những chồng tôi chỉ hững hờ gọi điện cho luật sư dặn dò thủ tục làm giấy tờ ly hôn, các con tôi ném tôi bằng ánh mắt khinh bỉ rồi bỏ lên phòng.

NÊN ĐỌC: TÂM LÝ PHỤ NỮ NGOẠI TÌNH.

Tôi một mình chống chọi cơn đau giữa phòng khách lạnh lẽo, rồi cậu ấy bỗng nhắn tới hỏi tôi sao rồi, tôi chỉ muốn gào khóc với cậu ấy. Cậy đề nghị hãy tới bên cậu ấy một cách đường hoàng chính chính, tôi nửa mừng nửa sợ mừng vì có lẽ cậu ấy thật lòng với mình, sợ vì nghĩ rằng bản thân mình đã lún quá sâu.

Hôm sau tôi dọn đến chung cư với cậu ấy, cậu ấy an ủi tôi, dù trong lòng vẫn rất giận bản thân mình nhưng nhìn cách cậu ấy đối xử tôi lại càng lún sâu hơn. Cứ tưởng việc tới đây là hết, thế nhưng vẫn chưa dừng lại mà lại càng đi xa hơn. Chuyện của tôi và cậu ấy đã đến tai gia đình bên đấy, ban đầu chỉ gọi điện và khuyên tôi nên rời xa cậu ấy. Nhưng khi tôi mãi không dứt gia đình cậu ấy đã đến thẳng chung cư túm tóc chửi tôi là loại đàn bà không ra gì, và yêu cầu cậu ấy về nhà ngay lập tức.

Tôi biết rằng cậu ấy vẫn thương tôi nhưng vì áp lực gia đình cậu ấy không biết phải lựa chọn thế nào. Đó là điều mà tôi và cậu ấy đều trăn trở. Tôi thật sự không biết phải làm thế nào, tại sao mọi người lại làm vậy với tôi, liệu có cách nào có thể giúp tôi vượt qua sóng gió này không? Mong các chuyên gia giúp tôi, tôi thật sự không biết phải làm thế nào mới có thể vượt qua được cú sốc này.

BAN TƯ VẤN PHÚC TÂM.

Bình luận

G

Hotline 1: 097.129.5757

G

Hotline 2: 0972.09.5878